Ngẫm Nghĩ

Kẻ nào dơ tay ra chặn bánh xe lịch sử sẽ bị gãy hết các ngón tay

Lech Walęsa

Cùng Một Chủ Đề

Stock Market


Phép thử E-mail
11/03/2010

Từ nhỏ tôi đã sống trong nhung lụa. Dưới con mắt của bố mẹ và bạn bè, tôi giống như một nàng công chúa. Nàng công chúa bé bỏng ngày nào thoắt trở thành cô tân sinh viên trường đại học y thành phố. Con đường trước mắt tôi như trải đầy thảm đỏ.

 
Người không biết yêu E-mail
02/02/2010

Ngay từ những ngày đầu gặp em, làm việc chung với em, được trò chuyện cùng em thì anh tin tưởng rằng em sẽ là của anh, anh sẽ cùng em đi hết những đoạn đường còn lại trong cuộc sống này. Nhưng...anh đã sai.

 
Nhặt từng niềm vui nhỏ E-mail
02/02/2010

Mưa mà còn tắc đường nữa thì mọi người khổ thật. Nhưng cũng nhờ trận mưa này mà đồng ruộng đỡ hạn hán, các bác điện lực vốn hay bị kêu ca chắc sẽ đỡ phải cắt điện của bà con.

 
Mất rồi một điểm tựa E-mail
02/02/2010

Tôi sinh ra trong một gia đình êm ấm, hạnh phúc. Từ nhỏ đến lúc trưởng thành tôi lớn lên trong sự yêu thương của bố mẹ Bố tôi - một người đàn ông rất giản dị. Ngày ngày, ông làm bạn với thiên nhiên, cây kiểng hoa cỏ và đặc biệt hoa phong lan là loài hoa ông yêu thích nhất. Không biết có phải vì điều đó mà đến giờ loài hoa tôi yêu thích nhất cũng là hoa phong lan với vẻ đẹp rất mộc, ẩn chứa bên trong một sự lộng lẫy kêu sa. Ông rất nghiêm khắc nhưng cũng rất tuyệt vời, tình yêu mà ông giành cho tôi không gì có thể so sánh được, ông luôn giành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con gái mình, điểm tựa vũng chắc, bình yên nhất để tôi ngã đầu vào cảm nhận được sự chê chở ấm áp mỗi khi vấp ngã, thất bại hay thành công trong cuộc sống.

 
Nếu biết rằng đó là cuối cùng E-mail
02/02/2010

Nếu biết rằng ngày đó là lần cuối cùng được ăn tối cùng ba, tôi sẽ trân trọng từng giây từng phút trước đó, và nguyện cầu Thượng Đế cho tôi làm lại từ đầu, để tôi không phải hối tiếc vì những gì đã mất không bao giờ tìm lại được.

 
Em phải đẹp hơn chính em mọi ngày E-mail
26/01/2010

Em báo tin hai tuần nữa đám cưới. Giọng em bỗng ngập ngừng nói qua điện thoại... Em sợ lắm, vì hôm ấy em sẽ là một chú rể khập khiễng bên đôi nạng gỗ...

 
Tờ 50.000 đồng E-mail
11/01/2010

Bao lần tôi định viết về anh, nhưng viết được vài chữ tôi lại ngập ngừng. Anh - người tôi không nhớ mặt, cũng không biết anh sống ở đâu, làm gì, chỉ biết mỗi khi nhớ về anh trong tôi tràn dâng cảm giác xấu hổ, ân hận...

 
Yêu Chị E-mail
10/01/2010

Tôi tình nguyện gọi người ấy là chị vì lớn tuổi hơn tôi và chín chắn hơn tôi trong suy nghĩ. Tôi đã rất hạnh phúc khi được là em của chị. Qua thời gian tiếp xúc, chia sẻ và đồng điệu, tôi nhận ra tình cảm của tôi dành cho chị có thêm những nỗi nhớ vu vơ. Và rồi tôi biết mình... yêu chị!

 
Từ nghèo kiết xác... E-mail
22/12/2009

Cháu không còn ở lứa tuổi mới lớn chập chững vào đời nhưng cũng chưa đủ lực và trí tuệ để thực hiện một phương án làm giàu như hoài bão của mình.

 
Chị quyết làm single mom E-mail
12/12/2009

Chị năm nay 37 tuổi, cũng là một bà mẹ đơn thân - single mom như em. Chị rất hạnh phúc và tự tin với sự lựa chọn của mình, chị chưa bao giờ gặp phải một tình huống coi thường, thương hại hay dè bỉu nào vì là single mom. Chị xin kể hoàn cảnh của mình để em có người đồng cảm:

 
Làm mẹ đơn thân thật khổ E-mail
12/12/2009
Mình có con một mình thì có gì sai, sao mà người ta cứ phải sỉ nhục mình và con bé? Mình có đủ năng lực nuôi con, có đủ trình độ nhận thức, mình không phải kẻ thứ ba, con cũng không phải vô thừa nhận, sao cứ bị mọi người xầm xì? (Duyên)
 
<< Bắt đầu < Trước 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Tiếp > Cuối >>

Kết quả 1 - 19 / 226