Ngẫm Nghĩ

Bạn có yêu đời không? Vậy đừng phung phí thời gian vì chất liệu của cuộc sống được làm bằng thời gian.

Franklin

Cùng Một Chủ Đề

Stock Market


Chồng bỏ bữa, dễ giận quá! E-mail
10/01/2010

Giận là viết cho nhẹ nhàng, thật ra là dễ... nổi điên thì đúng hơn!

Sáng chủ nhật, chồng cười cười nói với vợ: “Hôm nay mua gân bò nấu canh rau răm ăn đi em. Hôm qua nhậu, mệt quá!”. Ăn gân để mạnh xương cốt! Tưởng chồng... có ý đồ gì, vợ cười tủm tỉm và đi chợ, thực hiện lời chồng ngay.

Lúi húi đi chợ, làm bếp cả mấy tiếng đồng hồ. Thế nhưng khi vợ gửi hết yêu thương vào bữa ăn, vừa đảo giá xào vừa hát “nhìn những mùa thu đi...” thì chồng có điện thoại. Vợ đã giật mình đoán già đoán non nhưng là đúng thật vì đó là cuộc gọi chồng đi nhậu.

Thế là chồng nửa giả lả, nửa bẽn lẽn “xin phép vợ cho anh đi với bạn bè chút”. Xin - cho là nói vui thế thôi, chứ đố vợ lấy quyền gì không cho chồng đi, bảo ở nhà ăn cơm với mẹ con em là có chuyện ngay. Khi chồng dắt xe ra cửa, áy náy sao đó còn nói lại một câu: “Mấy mẹ con ăn cơm rồi ngủ trưa trước đi nhé!”. Vợ hậm hực thảy đại muỗng bột nêm vô nồi canh, khỏi nếm!

Cơm dẻo canh ngọt nấu ra nhưng đành để đó, đi cho con ăn. Con ê a ăn xong đến hơn 1 giờ trưa. Canh, giá xào nguội ngắt. Tộ cá cũng hết sủi tăm. Thôi, ăn đại một miếng rồi ngủ chút kẻo con dậy quấy.

Chiều, sẵn thức ăn cũ vợ hâm lại, ba mẹ con mỗi người một tô vừa ăn vừa... coi siêu nhân! Bác sĩ từng dặn đừng ăn tô, bởi ăn tô đầu thấy lưng lửng ăn thêm tô nữa thành ra mỗi bữa ăn hai tô tú hụ, làm sao không mập? Nhưng không có chồng, vợ dọn ra làm gì, ăn chén chi mất công dọn mâm. Thế là mập cứ mập nhưng vẫn ăn tô bởi quá 7 giờ tối chồng vẫn chưa về.

Gần 10 giờ đêm, hai con ngủ, vợ hoàn tất việc bếp núc để kết thúc một ngày... nghỉ! Mệt quá lên giường nằm, vợ thiếp đi một lúc. Tỉnh ra nhìn đồng hồ, ôi thôi, hơn 11 giờ đêm. Khi “chia tay”, chồng bảo mẹ con ngủ trưa, giờ gần nửa đêm chưa thấy về... chúc ngủ ngon! Cục giận trào lên nhưng vợ cố nén xuống để gọi điện cho chồng. Chồng trả lời với một phần tỉnh, 99 phần say: “Ừ, chút anh về, anh về”. Vợ lại nén cục giận sắp phụt lên lần nữa để nói câu tử tế: “Anh làm ơn gửi xe lại, thuê taxi về giùm em”. Nghe xa xôi tiếng chồng: “Ừ, taxi, taxi...”.

Sáng ra mặt vợ tất nhiên là một đống vì... điên quá! Nhưng chồng lại giở cái lý của mình ra: “Em tưởng nhậu tào lao à? Toàn công việc cả đó. Giờ người ta làm việc trong... bàn nhậu. Không nhậu không xong việc...”.

Ấm ức, không thèm cãi, vợ gọi điện trút bầu tâm sự với bạn gái. Rồi vợ ước ao: “Người ta cấm hút thuốc lá nơi công cộng rồi đó, không biết khi nào cấm... nhậu nơi công cộng ta?”. Đứa bạn cười bảo: “Bà đừng có mơ!”.

Có ai gặp tình cảnh như vợ không? Chắc là có...


Related news items:
Newer news items:
Older news items:

Comments
Add New Search
Write comment
Name:
Email:
 
Title:
Please input the anti-spam code that you can read in the image.

3.26 Copyright (C) 2008 Compojoom.com / Copyright (C) 2007 Alain Georgette / Copyright (C) 2006 Frantisek Hliva. All rights reserved."